Trong xưởng rèn của ông, những sản phẩm quen thuộc của nhà nông như: dao, rựa, cuốc,… vẫn được ông sản xuất đều theo đơn hàng.
Khi qua ngưỡng tổi 60, ông bắt đầu truyền nghề lại cho con trai là anh Trần Văn Lộc khi mới 15 tuổi. Anh Lộc, chia sẻ: “Lúc đầu, tôi chỉ phụ cha mấy việc nhỏ, rồi dần dần được truyền kinh nghiệm và “bí kíp” của gia đình. Nghề này tuy cực nhưng vui, cái khó của nghề rèn hiện nay là sự cạnh tranh của các sản phẩm dân dụng từ các nhà máy, sản xuất hàng công nghiệp. Nhưng khách quen vẫn tìm đến vì chất lượng. Đó cũng là động lực để tôi tiếp tục theo nghề”.
Hơn nửa thế kỷ, tiếng búa nơi xưởng rèn nhỏ nhà ông Quang vẫn đều đặn vang lên như minh chứng nghề xưa không bao giờ mai một.
.jpg)



